Old school Easter eggs.
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 42

 Chương 120: Hóa ra Đạp tuyết công tử lại là hoàng đế
"Vâng, hoàng thượng nói, lễ phong hậu sẽ có người lo liệu, nương nương không cần lo lắng."
Cổ Lạc Nhi thầm nghĩ, đương nhiên nàng sẽ không lo lắng, nàng còn chưa quyết định về việc làm hoàng hậu.
Cổ Lạc Nhi rầu rĩ không vui nếm qua điểm tâm, không đi tới Minh Châu lâu, mà là tới Nghị Chính phòng.
Muốn né tránh nàng?
Không có cửa đâu.
Cổ Lạc Nhi hùng hổ đi đến Nghị Chính phòng, muốn tìm Đông Phong Túy hưng sư vấn tội.
An Thụy đang đứng trước cửa nghị chính phòng, như đã sớm đoán được Cổ Lạc Nhi sẽ đến, trông thấy nàng từ trên xe ngựa xuống, vẻ mặt không có lấy một tia kinh ngạc.
Cổ Lạc Nhi mới xuống xe ngựa, liền bị An Thụy ngăn lại.
"Nương nương, Hoàng thượng muốn lão nô chuyển cáo một câu."
"Là gì?"
"Hoàng thượng nói, nếu như nương nương muốn tìm ngài thảo luận về việc phong hậu, ngài ấy không ngại tiếp tục dùng phương thức tối qua trả lời nương nương."
Cổ Lạc Nhi tức giận trừng mắt nhìn vào trong Nghị Chính phòng.
Cái tên này, lại muốn giở trò lưu manh.
Hơn nữa, nghe khẩu khí của hắn, còn không ngại giở trò lưu manh trước mặt mọi người, thật quá đáng hận.
Nếu bây giờ nàng tiến vào, có phải hắn sẽ lấy lòng tiểu nhân, nghĩ lầm nàng tới đầu hoài tống bão?
 (Nguyên văn 投怀送抱: Đầu hoài tống bão: Ám chỉ hành động chủ động ôm ấp yêu thương nhưng vì mục đích khác.)
Hừ, phân nửa sẽ nghĩ vậy.
Cổ Lạc Nhi nổi cơn giận, ảo não tiến vào xe ngựa, đi đến Minh Châu lâu.
An Thụy mỉm cười đưa mắt nhìn nàng đi xa.
Từ lần đầu Cổ Lạc Nhi xuất hiện ở hoàng cung, hắn đã có một loại dự cảm, có lẽ nàng được ông trời phái tới cứu vãn Đông Phong Túy.
Hiện giờ, Hoàng thượng chịu làm việc, chính là một kỳ tích.
Vừa rồi, Hoàng thượng để hắn đứng trước cửa ngăn Cổ Lạc Nhi, trên mặt Người khi nói lời kia cho hắn chuyển lại đều là nhu tình.
Hắn hầu hạ Đông Phong Túy hơn hai mươi năm, chưa từng thấy nhu tình trên mặt Người như vậy.
Cổ Lạc Nhi buồn bực trở lại Minh Châu lâu.
Mọi người trong Minh Châu lâu đều đã biết tin phong hậu, hào hứng chúc mừng nàng.
Cao hứng nhất là Đông Phong Linh.
Kéo tay Cổ Lại Nhi không ngừng liến thoắng.
Cổ Lạc Nhi nhìn nhìn Lý Tiến ngồi ở một bên, lại nhìn nhìn Đông Phong Linh hoạt bát như ngày thường.
Hỏi nàng: "Bệnh của muội sao rồi?"
Chẳng lẽ nàng không cần giả bệnh nữa?
Đông Phong Linh thẹn thùng liếc nhìn Lý Tiến, xấu hổ nói với Cổ Lạc Nhi.
"Lý Tướng đã biết chuyện muội giả bệnh."
Thì ra là thế.
Cổ Lạc Nhi tạm thời quên tức giận Đông Phong Túy, vì Đông Phong Linh mà cao hứng.
Lý Tiến biết rõ nàng đang giả bệnh, vẫn tiếp tục gác lại công việc, ở Minh Châu lâu cùng nàng, việc này còn có thể giải thích gì đây?
Trêu ghẹo Đông Phong Linh: "Muội còn gọi nhân gia là Lý tướng?"
Lý Tiến vội giúp Đông Phong Linh đỡ lời.
"Gọi thế nào cũng giống nhau."
"A ——"
Cổ Lạc Nhi cao giọng nói.
Đông Phong Linh không chịu thua đùa lại nàng.
"Lạc Nhi, tỷ còn nói người khác. Chính tỷ mới lợi hại, nhanh như vậy đã lừa hoàng huynh ta vào tròng rồi."
Lời này nói trúng tâm sự của Cổ Lạc Nhi.
Rầu rĩ nói: "Phong Linh, ta cũng đang rất phiền. Hoàng huynh muội không đợi ta quyết định, tự tiện phong ta làm hậu."
Đông Phong Linh liếc mắt ra hiệu với Lý Tiến, Lý Tiến liền viện cớ ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Cổ Lạc Nhi và Đông Phong Linh.
"Lạc nhi, tại sao vậy? Hoàng huynh ta không tốt sao?"
Cổ Lạc Nhi thở dài.
"Không phải hắn không tốt, mà là ta chưa chuẩn bị tốt."
"Tỷ không thích hoàng huynh? Ta không tin."
"Cũng không phải không thích. Dù sao, ta hiện giờ chưa muốn làm hoàng hậu."
Nàng đâu thể nói với Đông Phong Linh, trong lòng nàng vẫn còn tồn tại bóng dáng Đạp Tuyết công tử?
Nàng không thể tha thứ cho việc trong lòng mình đồng thời chứa hai người.
Nàng không thể cho phép mình khi gả cho Đông Phong Túy mà vẫn nghĩ đến Đạp Tuyết công tử.
Thật ra có chút kỳ quái, Đông Phong Túy trước kia luôn ăn dấm chua với Đạp Tuyết công tử, mà bây giờ biết rõ nàng còn yêu mến Đạp Tuyết công tử, thế mà lại không thèm để ý chút nào.
Đây là có chuyện gì?
Mà sau lần Đạp Tuyết công tử cứu nàng, không còn thấy xuất hiện nữa.
Hazz, có lẽ, nàng chỉ đang tương tư đơn phương, người ta đối với nàng căn bản đâu hứng thú.
Cổ Lạc Nhi không có tâm tư làm việc, lang thang trên đường cái, thẳng đến khi chiều tà, xem chừng Đông Phong Túy đã hồi cung mới trở về.
Đêm hôm đó, Đông Phong Túy đương nhiên vẫn giở thủ đoạn, không để cho Cổ Lạc Nhi cự tuyệt.
Còn mặt dày nói: "Lạc Nhi, trẫm không ngại nàng nói về chuyện lập hậu nhiều hơn."
Thấy Cổ Lạc Nhi tức giận trừng hắn, tiếp tục bổ sung một câu.
"Lạc Nhi, thực ra nàng cũng muốn gả cho trẫm, đúng không?"
Cổ Lạc Nhi không có cách với hắn, đành phải thở phì phì ngậm miệng không nói.
Tĩnh tâm nghĩ lại, kỳ thật Đông Phong Túy nói không phải không có lý.
Nếu như nàng quả thật ghét Đông Phong Túy, sẽ để hắn dùng loại phương thức này chặn nàng hay sao?
Nhìn bóng dáng Đông Phong Túy thanh sảng không hề buồn ngủ dưới ánh đèn, hồi ức chung sống từ từ gợi lại trong lòng nàng.
Hắn không phải một hoàng đế lười vô dụng, một tiểu nữ tử như nàng có thể chỉnh hắn, là do hắn nguyện ý bị chỉnh.
Tất cả tiểu mưu kế của nàng có thể thực hiện, chỉ vì hắn bằng lòng để nàng thực hiện.
Hắn cho nàng cơ hội quấy nhiễu hắn, nhưng không cho phép những nữ nhân khác có cơ hội tiếp cận hắn.
Được một trượng phu như thế, nàng còn có điều gì để nói?
Chỉ là, trong lòng luôn có chút khúc mắc.
Bởi vì có Đạp Tuyết, nàng không biết tình cảm của mình với Đông Phong Túy, rốt cuộc có phải thật lòng hay không.
Cổ Lạc Nhi rất phiền muộn.
Đông Phong Túy vốn đang đọc sách bỗng ngẩng đầu lên, nụ cười của hắn dưới ánh đèn đặc biệt khiến người ta mê say.
"Lạc Nhi, nhìn đủ chưa?"
Cổ Lạc Nhi bị hắn nhắc nhở, lúc này mới ý thức được mình đang nhìn chằm chằm hắn.
Quay đầu lại, mạnh miệng nói: "Ta mới không thèm nhìn ngài."
Đột nhiên nhớ tới, quan hệ của bọn họ đã đến mức này, chuyện Lãnh Dạ để nàng làm gian tế tất phải nói với Đông Phong Túy.
Đắn đo nói: "Có chuyện ta đã giấu ngài. Lãnh Dạ cho ta ăn tiêu hồn tán, bức ta buổi tối phải ngủ cùng ngài, quan sát hành tung của ngài. Bất quá, ta chưa báo cáo cho y điều gì."
Đông Phong Túy nhàn nhạt cười cười.
"Nói như vậy, y cũng xem như bà mối của chúng ta."
Thầm nghĩ, còn dám nói nàng chưa báo cáo cái gì. Hừ, dám nói trẫm một tuyệt thế mỹ nam lại nghiến răng ngáy to như vậy, thật quá đáng giận.
Cổ Lạc Nhi ngạc nhiên nhìn hắn.
"Ngài không ngại sao? Ta là gian tế, ngài không nên lập ta làm hậu."
Đông Phong Túy chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Việc này nói sau."
Mãi đến hôm sau, Cổ Lạc Nhi mới hiểu được vì sao Đông Phong Túy có thể dửng dửng đối với chuyện của Lãnh Dạ như vậy.
Sáng hôm sau khi rời giường, Đông Phong Túy đã rời cung, chỉ còn lại mình Cổ Lạc Nhi ngồi trong phòng.



Chương 121: Gặp cướp
Trong lòng nàng lo lắng, tạm thời không muốn đến Minh Châu lâu, lười biếng nằm dài trong phòng.
Hôm nay, đổi thành nàng lười biếng rồi.
Trong phòng không có ai khác, mọi người đều đã bị nàng đuổi ra, chỉ còn một mình nàng.
Cổ Lạc Nhi mệt mỏi nằm trên thụy tháp mà Đông Phong Túy thường nằm, vô cùng buồn chán thưởng thức phong cảnh bên ngoài.
 (thụy tháp: giường/sạp ngủ)
Hai ngày sau là lễ phong hậu, nàng cần phải nhanh chóng làm rõ lòng mình.
Đạp Tuyết công tử, Đông Phong Túy, hai cái tên lặp đi lặp lại trong đầu nàng.
Ngẫm lại , hai người bọn họ mang cho nàng cảm giác có chút giống nhau.
Nàng thật sự có thể thích hai người một lúc?
Cổ Lạc Nhi ngẫm nghĩ hồi lâu, chẳng những không làm rõ được suy nghĩ của mình, trái lại càng thêm mơ hồ.
Trong lúc vô ý tay nàng đụng phải phía dưới thụy tháp, cảm giác như nơi này có một cái ngăn nhỏ gì đó.
Cổ Lạc Nhi không nghĩ ngợi gì, thuận tay kéo nó ra.
Trong ngăn kéo có một cuộn giấy trắng, có vẻ như là các loại thư họa.
Cổ Lạc Nhi nhàm chán không có gì làm, tiện tay cầm giấy lên, mở ra nhìn xem rốt cuộc là cái gì.
Giấy từ từ bị mở ra, nội dung trên đó rất rõ ràng chiếu lên mắt Cổ Lạc Nhi.
Chỉ nhìn một cái, Cổ Lạc Nhi cả kinh suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Đó là một bức họa, một bức họa phi thường quen thuộc.
Trên bức họa là một tuyệt thế mỹ nam, khóe môi có chút giương lên, ý cười trên mặt khiến người ta mê say.
Đáng tiếc thay, ánh mắt nam tử lại một lớn một nhỏ, một mắt đã bị nét bút làm hỏng.
Đây chẳng phải là bức tranh hỏng nàng vẽ trước kia sao?
Còn nhớ rõ lúc ấy nàng định vẽ Đông Phong Túy để đổi lấy tiền chuộc thân.
Đêm đó đương lúc nàng đang vẽ tranh, cửa sổ bị Đạp Tuyết công tử mở tung, sau đó ngọn đèn bị gió thổi tắt.
Lúc ấy nàng đang vẽ tiếp một bên mắt của Đông Phong Túy, bởi vậy, không thể tránh khỏi, liền hỏng cả một bức tranh.
Đó là lần đầu tiên nàng gặp Đạp Tuyết công tử.
Nàng còn nhớ rất rõ, sau đó Đạp Tuyết đã mang bức họa này đi.
Lúc ấy nàng còn rất khó hiểu, Đạp Tuyết công tử sao lại muốn lấy bức họa vẽ Đông Phong Túy bị hỏng.
Giờ đây, bức họa này lại ở trong tay nàng.
Đây nói lên điều gì?
Lần đầu tiên, Cổ Lạc Nhi tỉ mỉ so sánh Đạp Tuyết công tử với Đông Phong Túy.
Càng so càng kinh hãi, bóng dáng Đông Phong Túy và Đạp Tuyết công tử dần dần trùng hợp với nhau.
Đông Phong Túy chính là Đạp Tuyết công tử?
Thật không thể tưởng tượng nổi.
Lúc đầu Cổ Lạc Nhi kinh ngạc nhưng dần dần hóa thành tức giận.
Nếu như Đông Phong Túy thật sự là Đạp Tuyết công tử, hắn cứ như vậy đùa giỡn nàng, quá đáng giận, thù này không thể không báo.
Nhưng mà, vạn nhất hắn không phải Đạp Tuyết công tử ? Chỉ một bức họa không nói rõ được điều gì.
Cổ Lạc Nhi suy nghĩ, nàng phải nghĩ ra biện pháp vạch trần mạng che mặt của Đạp Tuyết công tử.
Cùng lúc đó, tại Kim Thiền cung, Nguyệt quý phi cũng đang tức giận.
Cổ Lạc Nhi a Cổ Lạc Nhi, hoàng thượng đã hoàn toàn bị nàng ta mê hoặc.
Nếu nàng ta thật sự trở thành hoàng hậu, trong hậu cung này còn chỗ đứng cho mình sao? Nàng không muốn, không muốn ở trong cung cô độc đến già.
Huống chi, trong tay Cổ Lạc Nhi còn có bằng chứng mình và Phùng Thái Úy thông gian.
Nàng ta tay nắm quyền hành, chỉ e sau này mình thoi thóp ở hậu cung còn khó khăn.
Không được, nàng không thể không ngăn lại, cùng lắm phải đánh một trận.
Nguyệt quý phi phát hận, kêu Đông Tuyết và tâm phúc lại, bố trí từng người một.
Cổ Lạc Nhi nghĩ cách vạch trần Đông Phong Túy, xuất cung, gọi Nguyên Phương và Vân Phi đến.
 Hỏi bọn hắn: "Các ngươi có muốn nhìn thấy hình dáng Đạp Tuyết công tử không?"
Hai mắt thị vệ lập tức phát sát.
Đạp Tuyết công tử đại danh đỉnh đỉnh, Đạp Tuyết công tử thần bí khó lường, nào có ai không muốn gặp?
"Nương nương, đến đâu mới có thể nhìn thấy?"
"Các ngươi làm theo sắp xếp của ta, là có thể nhìn thấy."
Cổ Lạc Nhi không nắm chắc mười phần, Đông Phong Túy chính là Đạp Tuyết công tử, bởi vậy phải giữ lại một phần.
"Nương nương, xin người cứ phân phó."
Nguyên Phương và Vân Phi tiếp xúc với nàng mấy ngày nay, đều hết sức cảm phục nàng.
Cổ Lạc Nhi liền lấy ra một tờ giấy, đưa cho Nguyên Phương.
"Ngươi lập tức tới Nghị chính phòng, đưa tờ giấy này cho Hoàng thượng."
Trên tờ giấy kia, nàng đã xiêu xiêu vẹo vẹo viết vài chữ.
Đại ý nói rằng, Cổ Lạc Nhi nàng đã bị bắt cóc, muốn Đông Phong Túy nhanh chóng tới cứu nàng. Trên giấy có để lại địa chỉ trên một mỏm núi làm kí hiệu.
Đông Phong Túy thấy tờ giấy, có thể không tới cứu nàng sao?
Nếu Đông Phong Túy thật sự là Đạp Tuyết công tử, dựa theo lúc trước hai lần hắn tự mình xuất thủ đến cứu nàng, phần lớn lần này vẫn tự mình xuất thủ.
Nguyên Phương nghi hoặc nhận lấy tờ giấy.
Cổ Lạc Nhi lại phân phó Vân Phi.
"Ngươi đi tìm vài người mà Hoàng thượng không biết, giả làm thổ phỉ, đến chân núi ngoại ô, giả vờ như đang bắt cóc ta."
Nguyên Phương và Vân Phi mê muội hỏi: "Nương nương, người không phải đã nói để chúng thần nhìn thấy Đạp Tuyết công tử sao? Tại sao phải đưa tờ giấy này cho Hoàng thượng?"
Cổ Lạc Nhi lại kiếm cớ.
"Ta đoán, có thể Hoàng thượng biết Đạp Tuyết công tử. Nhưng không chắc chắn lắm, nên muốn thử xem."
“Ồ."
Hai thị vệ tỉnh ngộ, cực kỳ hưng phấn dựa theo phân phó của Cổ Lạc Nhi làm việc.
Cổ Lạc Nhi dẫn theo Vân Phi đi tìm vài người giả làm thổ phi, đến ngọn núi ngoại ô.
Để Vân Phi tìm một dây thừng thật dài, quấn quanh người nàng, nhìn qua như nàng đang bị trói thật.
Thật ra tay Cổ Lạc Nhi căn bản không bị trói.
Nàng đã tạo thành một bộ dạng, làm như tay của nàng đang bị trói chặt .
Như vậy, chờ Đạp Tuyết công tử tới cứu nàng xong, nàng có thể bất ngờ vén mạng che mặt của hắn lên.
Sau khi chuẩn bị xong tất cả, Cổ Lạc Nhi ngồi trên một tảng đả ở mỏm núi thưởng thức phong cảnh phía xa.
Bỗng nhiên nhớ lại lần được Đạp Tuyết công tử cứu.
Hắn giúp nàng chữa thương, sau đó ôm lấy nàng ngắm cảnh trên dốc núi.
Hắn hẳn là có cảm tình với nàng.
Nếu như hắn không phải Đông Phong Túy, tâm tình hắn bây giờ ra sao?
Vì sao hắn không tới tìm nàng nữa?
Tâm tình bỗng nhiên chùng xuống.
Cổ Lạc Nhi thở dài, không nghĩ đến Đạp Tuyết công tử nữa, trong lòng tiếp tục tính toán kế hoạch của nàng.
Kế hoạch của nàng rất hoàn thiện, nên không có vấn đề gì.
Ánh mặt trời sáng lạn trên bầu trời bỗng tối sầm, sau đó liền nghe tiếng kinh hô của Vân Phi cùng mấy người tùy tùng.
Đạp Tuyết công tử tới rồi sao? Sao lại nhanh như vậy?
Cổ Lạc Nhi hưng phấn quay đầu lại, thấy một bóng đen nhẹ nhàng đứng trước mặt nàng.
Cũng là hắc y, nhưng trên đầu không có mạng che mặt.
Hắn không phải Đạp Tuyết công tử.
"Lạc Nhi, đi theo ta."
Người tới lạnh lùng nói.
Đám người Vân Phi lập tức rút binh khí ra, chắn trước mặt Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi nhìn phía dưới núi, dưới núi trống không, không có ai cả.
Theo tính toán, hẳn là Nguyên Phương vừa mới đưa tờ giấy cho Đông Phong Túy, hắn không có khả năng đuổi tới đây nhanh như vậy.
Mà mấy người Vân Phi tuy đông, nhưng rõ ràng không phải đối thủ của Lãnh Dạ.
Cổ Lạc Nhi cũng không biết võ công của Lãnh Dạ như thế nào.
Nhưng theo danh tiếng hắn trên giang hồ, hắn còn dám xông vào hoàng cung lúc nửa đêm, giờ đây lại có khí thế bức người không coi ai ra gì, Lãnh Dạ tuyệt đối đã nắm chắc thắng lợi trong tay.
Nàng nên làm gì đây?
Cổ Lạc Nhi quyết định, nàng vẫn nên áp dụng kéo dài thời gian, chỉ cần kéo dài đến lúc Đông Phong Túy đến đây là được.
Liền cười hi hi, chào một tiếng với Lãnh Dạ.
"Lãnh Dạ công tử, đã lâu không gặp."
Nguyên Phương dựa theo giao phó của Cổ Lạc Nhi đến Nghị chính phòng.
An Thụy đang ở đây, nhưng không thấy bóng dáng Đông Phong Túy.
"An công công, Hoàng thượng ở đâu? Hạ quan có việc gấp muốn tìm Hoàng thượng."
An Thụy lắc đầu.
"Ta cũng không biết nữa. Vừa rồi, có người bẩm báo với hoàng thượng, sau đó hoàng thượng gác lại mọi chuyện, một mình rời đi."
"Hoàng thượng không cho biết hành tung của người sao?"
"Không có, Hoàng thượng đi rất vội vàng, một chữ cũng không lưu lại."
Nguyên Phương không cách nào khác, đành phải đưa tờ giấy giao cho An Thụy.
"An công công, nếu Hoàng thượng trở về, thỉnh ông đưa tờ giấy này cho ngài. Chuyện rất khẩn cấp, nhất định phải tự tay giao cho Hoàng thượng."
An Thụy nhận lấy.
Nguyên Phương cưỡi lên ngựa, đến nơi Cổ Lạc Nhi đã nói qua.
Tình hình ngoài dự liệu của mọi người, từ trước đến nay Hoàng thượng lười phải đi lại chẳng thấy đâu, hắn phải bẩm báo với Cổ Lạc Nhi.
Đông Phong Túy thức dậy từ sớm tinh mơ, hôn nhẹ lên Cổ Lạc Nhi vẫn còn mơ ngủ, sau đó một mình tới Nghị chính phòng xử lý mọi việc.
Nàng thích hắn làm việc, hắn sẽ làm thật tốt.
Dù sao, có Cổ Lạc Nhi làm bạn, buổi tối ngủ rất ngon, ban ngày không kiếm chút việc cũng thật nhàm chán.
Ban ngày Cổ Lạc Nhi lại không chịu ở bên cạnh hắn.
Đã từng nghĩ tới việc bắt Cổ Lạc Nhi lại, không cho nàng đi, muốn đi cũng phải đi cùng hắn.
Nhưng mỗi lần trông thấy nàng làm việc mình thích, bộ dáng rất vui sướng thỏa mãn, hắn lại không nhẫn tâm ép buộc nàng.
Nàng như vậy, mới là đẹp nhất.



Chương 122: Gặp cướp 2
Nếu ép buộc nàng ở bên cạnh, sẽ giống như họa mi dưới hiên kia, mất đi vẻ đẹp vốn có của nàng.
Đông Phong Túy đến Nghị chính phòng, xử lý các công việc xong rất nhanh.
Nhàn nhã ngồi đung đưa trên ghế, nghĩ xem nên đi đến nơi nào.
Nếu Cổ Lạc Nhi đến Minh Châu lâu, hắn sẽ cải trang, tới Minh Châu lâu trêu chọc nàng.
Ha ha, hắn sẽ giả trang làm một khách nhân khó tính, gây khó dễ cho Cổ Lạc Nhi.
Ừm, nhất định sẽ rất vui vẻ.
Đông Phong Túy đang định đứng dậy, sai người hỏi thăm Cổ Lạc Nhi có đến Minh Châu lâu không thì đột nhiên một thị vệ mặc thường phục tiến đến bẩm bảo một tin mật vừa nghe được.
Gì chứ? Nguyệt quý phi định bắt cóc Cổ Lạc Nhi?
Đông Phong Túy đang tràn đầy vui sướng lập tức hóa thành hỏa nộ.
Rõ ràng hắn đã cảnh cáo nàng ta, tại sao nàng ta còn không biết tốt xấu, to gan lớn mật như vậy?
Đông Phong Túy thấy chuyện khẩn cấp, tìm một nơi thay y phục, cưỡi ngựa, tới ngoại ô.
Hắn vừa đi không lâu, Nguyên Phương liền tới.
Đông Phong Túy hoàn toàn không biết Cổ Lạc Nhi còn tự biên tự diễn, trình diễn trò bắt cóc, còn hắn thì lòng như lửa đốt muốn chạy đến ngăn cản Nguyệt quý phi.
Nguyệt quý phi biết Cổ Lạc Nhi đến Minh Châu lâu nên thiết lập mai phục trên đường.
Hiện giờ hậu cung này đã không phải thiên hạ của nàng, nàng không dám động tay động chân với Cổ Lạc Nhi trong cung.
Cũng may mỗi ngày Cổ Lạc Nhi đều ra ngoài, cho nên, nàng hoàn toàn có thể phục kích nàng ta ở ngoài.
Sẽ không ai biết được, chủ mưu phía sau là nàng.
Nguyệt quý phi lại không ngờ rằng, Đông Phong Túy đã bố trí cọc ngầm bên người nàng.
Nhất cử nhất động của nàng, đều không thể tránh được tai mắt của Đông Phong Túy.
Bình thường, Cổ Lạc Nhi ra ngoài, ngoại trừ đám Nguyên Phương theo ở bên người, Đông Phong Túy còn phái thêm người âm thầm hộ vệ.
Lẽ ra, Nguyệt quý phi sẽ không cách nào làm gì được.
Nhưng hôm nay, Cổ Lạc Nhi muốn ra ngoại ô, nên đi theo đường khác.
Nàng sợ đám Đông Phong Linh lo lắng cho nàng, phái Thi Vũ tới Minh Châu lâu báo tin.
Nói rằng hôm nay nàng có việc, sẽ đến Minh Châu lâu muộn hơn.
Một tiểu cung nữ như Thi Vũ, vốn không biết phương hướng đến Minh Châu lâu, Cổ Lạc Nhi liền để nàng đến bằng xe ngựa của mình.
Người Nguyệt quý phi ngấm ngầm sắp đặt trong lúc vội vàng không cần biết trong xe ngựa là ai, chỉ nhận đúng xe ngựa, cướp nó đi.
Tất cả đội ngũ hộ vệ đều theo phía sau nàng, nhưng không ai có ý định bảo vệ một tiểu cung nữ như Thi Vũ.
Khi Đông Phong Túy đuổi tới nơi xe ngựa bị cướp, trên phố đã sớm không còn bất luận tung tích gì.
Không nhìn thấy xe ngựa, cũng không thấy đám người âm thầm bảo vệ Cổ Lạc Nhi.
Đông Phong Túy từ trước đến nay vẫn tốt tính lại nhịn không được mắng một câu.
"Đều là một đám vô dụng, ngay cả một người cũng không bảo vệ được."
Cũng may hắn đã biết mục đích của Nguyệt quý phi bắt cóc Cổ Lạc Nhi, là ở ngoại ô phía đông thành.
Nguyệt quý phi vốn định bắt cóc Cổ Lạc Nhi đến nơi hoang dã ngoài đông thành rồi tiến hành ám sát.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .